Kể từ khi Ủy ban Châu Âu (EC) chính thức đưa điện hạt nhân vào danh sách các công nghệ sạch cốt lõi trong Đạo luật Công nghiệp Net-Zero (NZIA), thái độ của khối này đối với năng lượng nguyên tử đã thay đổi từ hoài nghi sang chủ động khai thác. Điểm nhấn của chiến lược năm 2026 chính là sự lên ngôi của các lò phản ứng SMR - thế hệ hạt nhân mini với công suất từ 50 đến 300 MW, chỉ bằng một phần nhỏ so với các nhà máy khổng lồ truyền thống.
Khác với các đại dự án hạt nhân tại Pháp hay Phần Lan vốn thường xuyên rơi vào cảnh chậm tiến độ và đội vốn hàng tỷ Euro, SMR sở hữu ưu thế vượt trội về tính kinh tế. Với thiết kế mô-đun, các bộ phận của lò phản ứng có thể được sản xuất hàng loạt tại nhà máy và vận chuyển lắp đặt tại chỗ. Điều này giúp cắt giảm rủi ro tài chính - “vết xe đổ” từng khiến nhiều nhà đầu tư chùn bước trước điện hạt nhân trong suốt hai thập kỷ qua.
Sự đặt cược của EU vào hạt nhân mini xuất phát từ một thực tế nghiệt ngã khi năng lượng tái tạo như gió và mặt trời, dù rẻ và sạch, nhưng lại mang tính bất ổn cao. Để vận hành một nền công nghiệp nặng hiện đại, châu Âu cần một nguồn điện nền liên tục 24/7. SMR xuất hiện như một mảnh ghép hoàn hảo để khỏa lấp khoảng trống khi trời lặng gió hoặc thiếu nắng.

Các lò phản ứng hạt nhân quy mô nhỏ (SMR) được kỳ vọng vừa đảm bảo nguồn điện ổn định, vừa hỗ trợ quá trình khử carbon cho các ngành công nghiệp nặng (Ảnh: AP)
Tại các quốc gia như Ba Lan, Cộng hòa Séc hay Romania, các lò phản ứng mini được quy hoạch để thay thế trực tiếp cho các nhà máy nhiệt điện than cũ kỹ. Việc tận dụng hạ tầng lưới điện và nguồn nhân lực tại chỗ từ các khu mỏ than cũ không chỉ giúp tiết kiệm chi phí mà còn giải quyết bài toán chuyển đổi công bằng cho người lao động. Đặc biệt, các lò SMR còn có khả năng cung cấp nhiệt lượng cực cao cho các ngành công nghiệp nặng như sản xuất thép và hóa chất - những lĩnh vực mà điện mặt trời khó lòng đáp ứng hiệu quả.
Năm 2026, cuộc đua SMR không còn là câu chuyện riêng của châu Âu. Việc Mỹ, Trung Quốc và Nga đều đang đẩy mạnh xuất khẩu công nghệ hạt nhân thế hệ mới đã đặt EU vào tình thế phải hành động nhanh chóng nếu không muốn tiếp tục rơi vào sự phụ thuộc mới. EC hiện đang thúc đẩy việc thành lập Liên minh Công nghiệp SMR Châu Âu nhằm thống nhất các tiêu chuẩn an toàn và cấp phép xuyên biên giới.

Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio (trái) bắt tay Thủ tướng Hungary Viktor Orban (phải) khi đàm phán về SMR (Ảnh: AP)
Dù hướng đến mục tiêu là xây dựng một chuỗi cung ứng nội khối hoàn chỉnh, từ khâu khai thác, làm giàu nhiên liệu cho đến chế tạo linh kiện chính xác, rào cản lớn nhất vẫn nằm ở sự chia rẽ nội bộ. Trong khi Pháp và các nước Đông Âu coi hạt nhân là “vị cứu tinh”, một số quốc gia khác vẫn bày tỏ lo ngại về bài toán xử lý rác thải phóng xạ và nguy cơ an ninh.
Dẫu vậy, với áp lực phải giảm sự phụ thuộc vào khí đốt nhập khẩu và giữ giá điện ở mức cạnh tranh để ngăn chặn làn sóng tháo chạy của các tập đoàn sản xuất, EU dường như không còn nhiều lựa chọn. Các quỹ đầu tư mạo hiểm và ngân hàng lớn tại châu Âu đã bắt đầu chuyển dịch dòng vốn vào các dự án SMR, kỳ vọng vào một chu kỳ bùng nổ năng lượng mới vào đầu thập niên 2030.
Tác giả: Tấn An
Nguồn tin: VnEconomy